Chuyện Hạ thị không khó giải quyết! Lộ Ánh Tịch tạm thời không để ý, thản nhiên đến thiên lao thăm Nam Cung Uyên!
Mặc dù trên mặt nàng ung dung, nhưng thật ra đáy lòng nàng luôn thấp thoáng dự cảm không rõ, không biết xuất phát từ đâu, chỉ là cảm thấy bồn chồn, khiến người ta không yên.
Bầu trời về chiều tươi sáng vô cùng, nhưng lao ngục lại âm u, quanh năm chỉ thắp nến, hỗn trộn nhiều mùi khác nhau, hôi thối bẩn thỉu.
“Sư phụ.” Nàng khẽ gọi, phất tay cho bốn tên cai ngục lui xuống.
“Sao lại đến đây?” Nam Cung Uyên mỉm cười điềm đạm, diện mạo anh tuấn, đôi mắt đen ôn hòa.
“Sư phụ, bọn họ có dùng cực hình không?” Nàng nhỏ giọng, không yên tâm nên phải cẩn thận xem xét khắp người y. Thật may mắn, trừ những vết roi từ trước, không có thêm nhiều vết thương nữa.
“Không có, đừng lo lắng.” Hai chân khốn khổ Nam Cung Uyên bị xích, tiếng “leng keng’ của xích sắt vang vọng trong nhà lao. Cho dù y đã đứng lâu trong ngục tù, vẻ mặt y vẫn trầm lặng bình thản như mọi khi.
“Hoàng thượng đã đích thân tới đây?” Lộ Ánh Tịch hơi nhíu mày, cảm thấy âm thanh của gông xích kia cực kỳ chói tai. Sư phụ không phải trọng phạm, lại bị giam cầm cẩn thận như vậy. Rõ ràng Mộ Dung Thần Duệ nhất định không muốn thả tự do cho sư phụ.
Nam Cung Uyên gật đầu, cười nhạt, nói: “Hắn đã đến, cho ta uống thuốc.”
Lộ Ánh Tịch không kiềm nổi kinh sợ, vội la lên: “Thuốc gì?”
“Chỉ là Khư công tán mà thôi.” Thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/51960/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.