Như có một luồng khí nóng phả lên mặt nàng, nóng bỏng quái lạ không tên. Nàng dùng sức rút mạnh tay, trong lòng run sợ.
“Hoàng thượng nắm chặt làm đau tay Thần thiếp.” Nàng cau mày, lạnh nhạt sẵng giọng, cũng không suy nghĩ nhiều đến việc bỗng dưng giật mình sợ hãi vừa rồi.
Hoàng đế cũng không miễn cưỡng, thanh nhã nhếch môi mỏng nói: “Dạo này trong cung gặp nhiều rắc rối, Trẫm hi vọng Hoàng hậu có thể chia sẻ cùng Trẫm.
“Được chia sẻ khó khăn với Hoàng thượng là bổn phận và vinh hạnh của Thần thiếp.” Nàng rủ mi trông xuống dưới, nhìn chiếc lọ dầu cọ được nắm trong tay đang nhỏ giọt xuống nền nhà, cười khẩy một cái, thản nhiên nói tiếp: “Chuyện hôm nay, Thần thiếp sẽ không đối phó với Hàn Thục phi.”
Hoàng đế khẽ ừm một tiếng, không cho ý kiến gì thêm. Nàng rất thông minh, quả thật hắn có ý đó.
Bờ môi Lộ Ánh Tịch cong lên xẹt qua một nụ cười chế giễu. Hắn cho phép nàng hủy đi ấn ký trên chân Hi vệ, đó không phải tự dưng nảy sinh tình cảm riêng tư. Là hắn muốn bảo vệ Hàn gia, không muốn thấy nàng và Hàn gia đối mặt thù địch, bị nàng làm suy yếu đi thế lực. Về phần bàn tay bị thương của nàng, kỳ thật cũng chẳng trách người khác. Nàng hoàn toàn vì lo nghĩ cho cảnh ngộ của bản thân, không mong muốn bị Hàn gia nắm được nhược điểm trong tay, để tránh mang đến vô vàn hậu họa.
“Hi vệ Ô Quốc, tổng số ba nghìn người.” Hoàng đế chợt lên tiếng, giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260285/quyen-2-chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.