Ánh chiều tà đỏ rực như máu, trải dài rộng khắp. Ánh sáng chiếu rọi từ bên ngoài cửa điện đến tận sâu bên trong. Những viên gạch bằng ngọc phát sáng màu vàng óng huy hoàng, thanh lạnh.
Lộ Ánh Tịch từ từ tiến gần đến hoàng đế, khụy gối một cái, giọng nói nghiêm túc nhưng cũng rất bình thản: “Hoàng thượng! Thần thiếp không có hứng thú với giở trò, ám khí, và hục hặc với nhau.”
Sắc mặt hoàng đế không biến đổi, trầm giọng nói: “Trẫm biết Hoàng hậu có hứng thú với cái gì, cái gì thì không.”
Câu này đối với hai người trong cuộc có ý nghĩa sâu xa. Nhưng Hàn Thục phi đứng bên tất nhiên không thể lĩnh hội được, nên cười giễu một tiếng.
Lộ Ánh Tịch liếc mắt về phía nàng ta, cong khóe môi lên, mỉm cười nói: “Hàn Thục phi, Bản cung tin tưởng ngươi không cố tình nhằm vào ta.”
Nghe thế, khuôn mặt thanh cao của Hàn Thanh Vận biến sắc, cảm nhận rõ lời nói của hoàng hậu mang đầy tính châm chích, thầm tức giận trong lòng đồng thời cũng có chút chột dạ.
Lộ Ánh Tịch cười càng tươi vui, trong đôi mắt đẹp phát ra tia sáng lung linh, trong veo; hoàn toàn không chứa chút tủi thân khi bị người ta chèn ép oan uổng; cũng không tức giận nóng lòng muốn phân trần cho bản thân.
Hoàng đế thản nhiên lướt qua nhanh qua người hai nàng, lười nhác chắp tay sau lưng, uể oải nói: “Khi nào Hàn trang chủ vào cung thì truyền vào. Trẫm mệt, về tẩm cung nghỉ ngơi trước.”
Hắn nói xong, bước từng bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260283/quyen-2-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.