Sau giờ Ngọ, Nam Cung Uyên đến thay thuốc cho hoàng đế. Lộ Ánh Tịch trầm lặng đứng một bên, chỉ lẳng lặng nhìn.
“Hoàng thượng, đây là thuốc kim thương[1] vừa được nghiên cứu, thuốc có hiệu quả tương đối nhanh chóng, nhưng lúc thoa lên sẽ hơi đau, mong Hoàng thượng cố chịu đựng.” Nam Cung Uyên ôn hòa nói, động tác tay vẫn nhẹ nhàng linh hoạt.
[1] Thuốc kim thương: là thuốc đặc trị vết thương bằng đao, kiếm, vật bằng kim loại; công hiệu là cầm máu, giảm đau, chống nhiễm trùng.
Hoàng đế dựa lưng vào đầu giường, áo bào gấm mở ra một nửa, lộ ra lồng ngực trần dày cường tráng.
Tầng tầng lớp lớp băng gạc quấn trên bả vai hắn từ từ được gỡ ra, vết thương thâm tím hiện rõ.
Lộ Ánh Tịch nhíu mày, vết thương rất sâu, giống như trên thân thể bị khoét một lỗ, lại như bị xẻo một miếng thịt lớn.
“Bao giờ có thể kết vảy?” Hoàng đế nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt nhìn thẳng, không nhìn người cũng không nhìn chỗ bị thương của mình.
“Cũng phải nửa tháng nữa.” Nam Cung Uyên vừa nói vừa lấy ra thuốc đã được tán nhuyễn bỏ trên băng gạc sạch, nhẹ nhàng phủ lên vết thương của hoàng đế.
Hoàng đế kêu đau một tiếng, đúng là bị đau trong tích tắc, từng giọt mồ hôi trên trán chảy ròng ròng xuống thái dương.
Lộ Ánh Tịch bất giác xoay mặt đi, không muốn tận mắt thấy bộ dạng đau đớn của hắn, nhưng lại phát hiện cổ tay bị hắn nắm chặt. Nàng cúi đầu nhìn xuống, đó là một bàn tay từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260281/quyen-2-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.