Chờ ở bên ngoài tẩm cung của hoàng đế, thần sắc Lộ Ánh Tịch hơi hoảng hốt cùng lo lắng. Đã qua một canh giờ, sư phụ và các thái y vẫn chưa ra, cho thấy tình trạng thương tích của hoàng đế vô cùng nghiêm trọng. Một kiếm đâm xuyên qua vai hắn kia, vốn là dành cho nàng. Đáng lý vận mệnh nàng phải nhận đường kiếm đó, nhưng hắn đứng ra che chắn cho nàng, trừ khử tai ương đổ máu của nàng. Ân tình này quá lớn…
Đứng đợi bên cạnh còn có Hàn Thanh Vận. Nàng ta cắn chặt môi dưới, trong lòng vừa lo âu vừa căm hận. Nàng ta hận sự hoảng loạn ngu ngốc vừa rồi của chính bản thân, càng hận hành động liều lĩnh cứu hoàng hậu của hoàng thượng. Thực ra với võ công của hắn, đơn thương độc mã đấu với một tên thích khách chắc chắn sẽ không thua. Chẳng qua nàng ta không thể chịu đựng được việc hoàng đế không thèm đếm xỉa đến tồn tại của nàng ta, mới giả vờ chật vật, hy vọng hắn sẽ đến cứu nàng ta. Thế mà hắn chỉ nhớ đến an nguy của hoàng hậu, thậm chí nguyện xả thân vì nàng…
Tiếng bước chân vững vàng từ từ tới gần, phá tan bầu không khí yên ắng buồn bực bị áp lực đè nén này.
Lộ Ánh Tịch hoàn hồn, liếc mắt mở miệng nói: “Phạm hiệp sĩ, thích khách có tên nào còn sống? Tình hình cung Phượng Tê thế nào?”
Sắc mặt Phạm Thống rất khó coi, cố gắng mở miệng: “Có một tên còn sống, nhưng cũng đã tự sát. Cung Phượng Tê không có ai bị thương, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260277/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.