*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau đó mấy ngày, hai người đều trốn trong nhà.
Tống Manh nấu ăn quét tước, một mình ôm lấy mọi việc, thỉnh thoảng sẽ thò đầu ra cửa nhìn phóng viên còn ở đó hay không.
Sự thực chứng minh, lực nhẫn nại của paparazi là nhất.
Thời gian còn lại, có lúc cậu nói câu được câu mất cùng Kỷ Dương, đại đa số thời điểm cậu sẽ ngồi ở ghế sô pha yên lặng ngẩn người.
May mắn, đây cũng là kỹ năng của cậu.
Thần tượng thường thường cầm một phần kịch bản mà học, có khi bật phim lên vừa coi vừa nghiên cứu.
Tống Manh liếc nhìn tên của kịch bản.
Làm fan trung thành, cậu nhớ rõ, thần tượng của cậu chưa từng diễn trong bộ phim này.
Như bây giờ đầu sóng ngọn gió… lại được nhận phim?
Đây là do độ quan tâm của công chúng? Hay là… muốn anh ta thay đổi hình tượng?
Sau đó Tống Manh không nhịn được suy đoán lung tung, bắt đầu chạy đến ghế sô pha cùng thần tượng ngồi xem truyền hình.
Thần tượng chắc là đang tìm hiểu nhân vật, nhìn rất nghiêm túc.
Mặc dù là phim cũ rồi, Tống Manh cũng xem đến say sưa.
Thần tượng thường nhìn chằm chằm vào màn hình, sau đó ngắm ngắm kịch bản, sau đó lại cau mày.
Tống Manh xé gói khoai chiên ra, ngồi bên cạnh vừa xem vừa nhai “rào rạo”.
Vào lúc này khóe miệng Tống Manh lại nhoẻn lên, bất luận bộ phim có tẻ nhạt thế nào.
Trong khoảnh khắc…
Cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-phap-chinh-xac-bien-nguoc-van-thanh-chua-khoi-van/202227/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.