Lư Oanh bước đi rất nhanh, ra tới cửa lại thấy một đám đông ở đó, ngoái lại thì thấy khoảng bảy, tám người ăn mặc không tầm thường, trông giống phú thương đang vây quanh Tam cữu phụ*.*Tam cữu phụ: cậu baLư Oanh cũng không để ý, cúi đầu bước tiếp, chỉ nghe thấy một người trung niên béo mập thở dài nói: "Bệ hạ vừa giành được đất Thục liền ra chiếu chỉ muốn giảm thuế tô cho nhà nông, giảm tới ba phần, bệ hạ thực anh minh".
Người trung niên bên cạnh cũng gật đầu: "Đúng vậy, cho mọi người đi học, lại giảm thuế, thực là cuộc sống hưng thịnh."Tiếng nói của mấy người vọng tới nhưng Lư Oanh không chú ý lắng nghe, bước ra khỏi Bình phủ.Đi ra khỏi Bình phủ, Lư Oanh quay đầu, nhìn những bức tường cao xung quanh, thầm nghĩ: Bình phủ muốn có chỗ dựa để phát triển, nhưng tài lực có hạn...!Đảo mắt một vòng, nàng nghĩ tiếp: Chuyện này thì liên quan gì đến ta chứ! Việc trước mắt là phải kiếm tiền nuôi thân đã!Nghĩ đến kiếm tiền, Lư Oanh liền phiền não.
Đứng giữa ngã tư, xung quanh khắp nơi đều có đám người ăn mặc kiểu nho sĩ đang rảo bước.
Nhìn bọn họ, Lư Oanh lắc đầu cười thầm: Thứ hoàng đế yêu thích, mọi người đều yêu thích! Những người này một chữ bẻ đôi cũng không biết, thế mà cũng đội mũ nhà nho!Mải nghĩ khiến cước bộ chậm lại, nàng ngây người một lúc, rồi cất bước, vội vàng trở về nhà.Nàng về đến nhà, Lư Vân vẫn còn đang đi học.
Lư Oanh đẩy cửa, bước vào phòng đệ đệ, ngẩng đầu nhìn chăm chú giá sách đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-nguyet-vo-bien/652209/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.