Dưới áo choàng, khóe miệng Ngụy Yên Nhiên vung lên cười lạnh, hiện tại mới nói những lời này không cảm giác quá muộn sao?
Nàng hiện tại củng nhiên cả đời, không quan tâm gì hết, không còn gì để mất, ha ha...
Sau khi Ngụy Yên Nhiên rời khỏi, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức gọi A Tát Lôi vào hỏi: "lão hồ ly Tiết Ngưỡng kia đâu?"
"An Quốc công vừa trở lại dịch quán, hôm trước hắn tới Công hội lính đánh thuê ở Huy Kinh, người của chúng ta không thể theo vào, không biết hắn làm gì ở bên trong."
Đối với lão hồ ly An Quốc công này, Hoàng Bắc Nguyệt không để hắn vào mắt, tuy nhiên vẫn phải phái người theo dõi sát hắn, không thể để hắn làm nhiễu loạn gì.
Nghe vậy, ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt gõ trên bàn một chút, sau một lát xoay người nói: "Đi báo cho An Quốc công, sáng mai chúng ta xuất phát để hắn nhanh chóng chuẩn bị, bản hầu gia cũng không chờ hắn!"
"Vâng!" A Tát Lôi lập tức ra ngoài.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi ngồi xuống ghế, nhíu mày trầm tư trong chốc lát, nàng thật xin lỗi chuyện của Ngụy Yên Nhiên, hiện tại đã không còn biện pháp đền bù, chỉ có thể hy vọng cô ta vượt qua nỗi buồn, sống cả đời ở Nước Bắc Diệu.
Có điều ngoài áy náy, trong lòng nàng còn có cảm giác bất an.
Loại bất an này quá mãnh liệt, làm cho nàng hoàn toàn không thể an tĩnh lại.
"Băng, ngươi đi ra một chút, ta có chuyện cho ngươi làm."
Băng Linh Huyễn Điểu trong không gian Linh thú lập tức xuất hiện trước mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-nghich-thien-ha/1292485/chuong-1142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.