🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

“Ngươi muốn rời đi sao? Không phải ngươi đã nói sẽ…”

“Trời đất bao la, ta muốn đi du ngoạn khắp nơi, Nam Dực quốc không thể lưu được ta.” Hoàng Bắc Nguyệt cắt đứt lời của hắn, chậm rãi nói.

Chiến Dã ấn bả vai của nàng, hắn có xúc động muốn cởi bỏ cái mũ áo choàng của nàng ra, xem xem bên dưới đến tột cùng là cất giấu một người như thế nào.(Dạ: Huynh dám làm ta mới sợ, hắc hắc)

“Cái gì mới có thể lưu ngươi lại đây?” Chiến Dã bật thốt, sau khi nói xong mới phát hiện hành vi của mình có chút thất lễ, bởi vậy liền buông tay ra.

“Ta muốn một mái nhà, một mái nhà có thể che chở ta, vĩnh viễn không phản bội ta…” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói, trong thanh âm khàn khàn ẩn chứa một tia nghẹn ngào.

Trong lúc Chiến Dã ngẩn ra, bóng dáng màu đen của nàng đã tựa như một trận sương mù biến mất trước mắt hắn.

Hắn xoay người, mờ mịt nhìn bóng đêm, đáy lòng đau nhói, có chút buồn bã vô cớ.

Kiếp trước không có được, cho nên một đời này nàng càng muốn đuổi theo, nhưng cuối cùng lại phát hiện, nàng căn bản vẫn không chiếm được!

Nàng không phải là thần, không phải là quỷ, cũng không phải là súc sinh, nàng không thể nào lãnh huyết vô tình, nàng không thể không có mong ước. Đáy lòng nàng cũng có nơi mềm yếu, đôi khi nửa đêm tỉnh mộng, chợt nhớ tới thảm cảnh khi chết của người nhà, lòng nàng rất đau, rất đau.

Kiếp trước nàng khổ sở tìm kiếm Vạn Thú Vô Cương chính vì lực lượng

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-nghich-thien-ha/1291761/chuong-417.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Phượng Nghịch Thiên Hạ
Chương 417: Bỏ mình bí ẩn 1
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.