Được nghỉ một tháng, Ngải Thanh chọn đi về quê Kỷ Thần Tu người yêu của Đường Lạc, từ chối hảo ý để chị gái Kỷ Thần Tu tới đón tiếp cậu của Đường Lạc, một mình đeo balo liền đi ra ngoài. Bước trên mảnh đất yên tĩnh này tâm tư cũng được thả lỏng, cho dù không cai được Hàn Tuyền, nhưng không phải có thể chậm rãi quên đi sao?
Ngải Thanh chọn cho mình một lối đi, từng bước chân đều rất thoải mái, từ nhỏ đến lớn ngoại trừ chuyện này, cậu cái gì cũng cảm thấy hài lòng. Con người đúng là không thể thập toàn thập mỹ.
Không khí nơi này rất trong lành, người dân thành thật chất phác, đi ngang qua quán trà tỏa ra hương trà dễ chịu, gặp thoáng qua những thiếu niên có hàng chân mày mang đậm vẻ thanh tú của vùng sông nước. Ngải Thanh nghĩ nếu không quay về, ở lại nơi này trải qua một kiếp người không biết có được hay không?
Đương nhiên là không được, cậu đi quá gấp, toàn soạn còn rất nhiều chuyện chưa xử lý xong, sau khi ra ngoài lúc nào cũng nhận được điện thoại của trợ lý. Đối phương nơm nớp lo sợ báo cáo tình hình công việc, dường như so với khi cậu ở tòa soạn còn bận hơn.
Tranh thủ dành ra chút thời gian buổi tối, cùng trợ lý bàn một số vấn đề chi tiết. Sau khi hoàn tất công việc, Ngải Thanh lười biếng nằm lỳ trên giường, nói chuyện phiếm với trợ lý, trong lúc vô tình có hỏi đến chuyện của tòa soạn.
Chức năng bà tám của trợ lý lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053153/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.