Đây là một câu chuyện có nụ cười trong nước mắt. Có lẽ trong mặt một số người lại không thấy nụ cười, chỉ có nước mắt, thực sự chỉ có nước mắt.
Tuổi mười sau xanh mơn mởn, đứa học sinh đứng đầu trường chải tóc thật chỉnh tề, ngay cả cái nút áo trên cùng của đồng phục cũng được cài lại đàng hoàng đang bị người ta chặn ở con hẻm nhỏ phía sau trường học.
Dưới ánh hoàng hôn, Ngải Thanh bị đánh thành đầu heo, ôm chặt balo trong tay, sống chết cũng không chịu buông tay.
“Buông tay!” Một cậu bé ngậm cọng cỏ lủng lẳng trên miệng, giẫm lên tay của Ngải Thanh, “Ông đây cũng không phải đến cướp đồ của mày, chỉ muốn mượn sách bài tập của mày thôi mà, mày cảm thấy mất mặt đến mức như vậy sao?”
“Có bản lãnh thì tự mà làm, không có bản lãnh thì mày đánh chết tao đi.” Cơ thể gầy yếu của Ngải Thanh bị giẫm trong bùn đất, khắp người không có chỗ nào lành lặn, ngón tay bị giẫm đến máu tươi chảy ròng ròng, chỗ bị rách da cũng dính đầy bùn đất.
“Khá lắm! Vênh váo trước mặt thầy cô hả, hôm nay không chịu đưa bài tập thì tao sẽ đánh chết mày.” Mấy cậu bé lập tức vây lại, đã sớm không vừa mắt thằng bạn học có thành tích tốt này, thời học sinh đứa nào nổi bật giữa đám đông bao giờ cũng dễ bị cô lập.
Từ chính sách cô lập đến dùng lời nói để công kích, tất cả thủ đoạn đều không đánh ngã được Ngải Thanh, tụi nó rốt cuộc cũng hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053147/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.