“Đứng lại!” Thanh âm tức giận của Kỷ Đại truyền đến từ phía sau. Trong lời nói đều là lửa giận không thể che giấu.
“Mặc kệ chị ấy! Đi thôi!” Vẻ mặt của Kỷ Thần Tu cũng rất khó coi, không chút do dự lôi kéo Đường Lạc ra tới tận cửa phòng khách. Đường Lạc chưa từng nghĩ đến sẽ rời khỏi đây vào thời điểm tồi tệ nhất này, nhưng lại bị Kỷ Thần Tu bất ngờ dốc sức kéo ra sân.
“Chúng ta đi!” Trong miệng vẫn nói muốn đi, bước đi dưới chân cũng nhanh lạ thường, Đường Lạc không biết tại sao Kỷ Thần Tu lại kích động như vậy, nhưng hắn biết nếu đi vào lúc này chỉ khiến cho mọi chuyện tồi tệ hơn thôi.
Quả nhiên… Kỷ Đại đã đuổi kịp.
Chống cự của Đường Lạc cùng lôi kéo của Kỷ Thần Tu rất dễ dàng bị Kỷ Đại chặn ở trước sảnh.
“Kỷ Thần Tu, mày đứng lại đó cho chị!” Kỷ Đại tiện tay quơ lấy cái lư hương trên bàn muốn ném tới.
Kỷ Thần Tu bất bình ngoảnh đầu lại, kiên quyết đứng chắn trước người Đường Lạc, lúc này tuy là thời gian dùng cơm trưa, nhưng người đến tham quan cũng không ít, thích tham gia náo nhiệt gần như đã trở thành bản năng của con người. Kỷ Thần Tu cười khẩy, liếc mắt nhìn những người vây xem một cái, len lén buông tay của Đường Lạc ra. Lại bị Đường Lạc giữ lấy, hắn không quan tâm, nhưng hắn muốn kéo Kỷ Thần Tu ra phía sau. Hắn muốn bảo vệ cậu.
“Chị cả!” Kỷ Thần Tu cắn môi tiến lên từng bước một, “Chị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053142/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.