Mùa đông năm nay lạnh khác thường, từng đợt gió lạnh trong thành phố lùa qua các tòa nhà cao tầng, bầu trời u ám vì mất đi sự âu yếm của ánh mặt trời, chìm sâu trong sắc xám ảm đạm, con người khi cô độc thì các giác quan chỉ có thể cảm nhận được hai loại cảm giác, ngoại trừ lạnh thì chính là trống trải. Có người nói đã là phụ nữ có chút thường thức thì sẽ không bao giờ chia tay với đàn ông vào mùa đông. Phụ nữ như vậy, nhưng đàn ông cũng đâu có khác gì. Một mình trải qua mùa đông có bao nhiêu cô quạnh. Đặc biệt là một người ngay cả bạn bè cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay như Đường Lạc.
Hút thuốc một điếu lại một điếu, thói nghiện thuốc lá đã từ bỏ rất lâu trước đây lại trỗi dậy một lần nữa, một mình ngắm đêm đen vắng lặng, phả ra từng làn khói trắng như vẽ thêm hư không vào cảnh đêm yên tĩnh.
Bầu trời đêm tối cũng chìm sâu trong tăm tối, Đường Lạc ngồi trên chiếc ghế ngoài ban công, phả khói cả đêm. Đã tròn một tuần rồi, hắn biết ngày mai người trên lầu sẽ đi, cũng biết người trên lầu thỉnh thoảng lại xuất hiện ở ngoài ban công, ngẩng đầu nhìn lên không trung, lúc nào cũng suy nghĩ mông lung nhìn về phía xa. Khoảng cách giữa hai người không hề xa, nhưng lại vì một số thứ mà trở nên ngăn cách rất xa rất xa. Ngày đó Kỷ Thần Tu bị mất kiểm soát, Đường Lạc không phải là không có chỗ sai, nếu như không bị mất kiềm chế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053138/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.