Đường Lạc không còn lời nào để nói, trong tiệm chỉ còn lại duy nhất một bàn này của bọn họ, hai người ngồi đối mặt nhau, cái gì cũng không ăn, Việt Hoành cầm đũa chỉ để khuấy cái nồi, cúi đầu rất thấp. Đường Lạc nghe cậu ta nói xong, nhớ lại tình huống hắn nhìn thấy khi đó, vừa đẩy cửa ra liền thấy hai người ôm chặt lấy nhau, nhưng Việt Hoành lại ngồi trên người sư phụ, nếu như bị ép buộc, sẽ không có tư thế như thế này. Nhưng… chân tướng và thù hận đã không thể vẽ thêm dấu bằng ở giữa được nữa.
Những lời Việt Hoành nói ra làm cái gì cũng không thể khiến sự oán hận của hắn dâng lên.
Vết thương đã khép lại từ khi nào, hắn phát hiện cho dù bị lừa dối, cũng không thể hận nổi, trái lại hắn rất đồng cảm với Việt Hoành, rõ ràng là một người sống có chủ kiến, lại vì quá tự chủ mà cái gì cũng không có.
“… Anh thậm chí ngay cả hận cũng không thèm hận em.” Việt Hoành buông đưa, hai tay chống trên bàn, lại bắt đầu xoay xoay cái ly, thói quen của cậu ta vẫn không hề thay đổi.
“Tôi không hận em.” Thực sự không hận, có cái gì đáng hận sao? Ngay cả vết thương trước đây hắn cũng không tìm thấy thì hận cái gì. Trong lòng hắn chỉ có Kỷ Thần Tu, cũng không rõ từ lúc nào thì trong lòng bắt đầu chỉ còn lại một Kỷ Thần Tu, mỗi lần nhớ đến đều không nhịn được mà mỉm cười, người có thể khiến người khác mỉm cười sao có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053136/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.