“Đường Lạc, anh nói…” Kỷ Thần Tu ngồi thật lâu bỗng nhiên cúi đầu đưa tay vào trong chăn, nắm lấy bàn tay có hơi nóng của Đường Lạc, ngón tay còn vô cùng ám muội dây dưa trên tay Đường Lạc, khẽ vuốt ve mu bàn tay.
“Sao?” Đường Lạc không giải thích được Kỷ Thần Tu muốn biểu đạt cái gì, nhưng vẻ ôn nhu đến bất thình lình như mang theo một dòng nước ấm trực tiếp rót vào tận đáy lòng, thoải mái đến khiến người ta muốn nhắm mắt lại, hắn thật sự rất muốn đưa tay ôm lấy đối phương.
“Anh nói… chúng ta đã làm nhiều… chuyện thân mật như vậy, còn… còn có thể trở lại như trước kia không?” Ngón tay phía dưới chăn chậm rãi công kích lòng bàn tay Đường Lạc, nơi đó bởi vì đau đớn mà đẫm mồ hôi. Ngón tay đàn ông không tinh tế như của phụ nữ, nhưng vẫn có thể khiến người ta thất thần, hai người rõ ràng đã không còn xa lạ gì, lại có thể đỏ mặt vì chuyện như vậy, nhịp tim cũng tăng nhanh.
Cậu muốn trở lại như trước đây? Đường Lạc rất muốn hỏi như vậy, nhưng Kỷ Thần Tu đã cúi người xuống, là loại tư thế muốn trốn tránh, từ chối nghe thấy bất cứ lời nào, giống như đà điểu cắm đầu thật sâu xuống đất. Kỷ Thần Tu như thế này khiến cho người ta nhìn thôi cũng thấy đau lòng.
Cái đầu lông lá của đối phương nằm trên ***g ngực, ngay cả sợi tóc cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, cho dù đã làm nhiều việc như vậy, nhưng cảm giác chỉ đơn thuần ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053128/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.