Sáng sớm, khi Đường Lạc đang ở tòa soạn, có người đưa đến một cái hộp lớn. Mở ra thì là một bộ quần áo, tấm card đẹp đẽ cài trên túi áo của, Đường Lạc không cần nhìn cũng đoán được là do ai đưa đến, người có thể làm được như vậy chỉ có một mình Việt Hoành.
Trên tấm card viết: Nếu không chê, xin mặc nó tới tham gia show của em.
Lấy bộ quần áo ra, chưa mặc thử đã biết sẽ rất vừa người, nếu ngay cả sự việc mà người bình thường đều quên lãng cũng có thể nhớ được, sao có thể mắc những lỗi sai nhỏ nhặt. Đường Lạc cười khổ, tối nay thật sự là độc nhất vô nhị. Cầm bộ quần áo này trong lòng cũng trở nên rối bời, mặc hay không mặc dường như cũng không tốt.
Trong trí nhớ, hai người cùng nhau ngồi trên tầng cao nhất của trường học, sau đó cùng nhau trò chuyện, Việt Hoành hưng phấn nói muốn làm một nhà thiết kế hạng nhất, muốn thiết kế những bộ quần áo độc nhất vô nhị trên thế giới cho Đường Lạc, sau đó còn nói cậu ta muốn Đường Lạc chỉ mặc quần áo do Việt Hoành cậu ta thiết kế. Sau đó nữa thì sao? Đường Lạc cười khổ… Thời điểm đó thật đúng là đơn thuần, cứ như vậy dễ dàng nói ra những hứa hẹn khi đó căn bản không có khả năng thực hiện. Hiện tại thực hiện được nhưng lại không còn giống như quá khứ. Việt Hoành làm nhiều việc như vậy đơn giản là muốn cùng hắn nhớ lại quá khứ của hai người. Nhưng Đường Lạc hắn sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053117/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.