Đường Lạc hiểu rõ ý tứ của Kỷ Thần Tu, cũng nguyện ý tin tưởng cậu, nhưng hiểu rõ và tin tưởng cùng tồn tại trong một lý trí bị xói mòn thường trở nên rất nhỏ nhặt không đáng kể. Yên tĩnh cả một buổi tối, Đường Lạc đã nghĩ thong suốt, Kỷ Thần Tu đâu có làm gì sai, chuyện này là do bản thân hắn quá đường đột, nếu như cứ cứng nhắc quá đáng, cuối cùng cũng chính là tự tìm khó chịu cho bản thân.
Cho nên ngày hôm sau, lúc đi làm có đụng phải Kỷ Thần Tu ở dưới lầu, hắn cũng rất tự nhiên mà chào hỏi cậu, dáng vẻ tươi cười một chút cũng nhìn không ra dấu vết của ngày hôm qua.
“Anh không tức giận?” Kỷ Thần Tu ghé vào cửa sổ xe, mỉm cười với Đường Lạc.
“Tức giận? Chưa đến mức đó!” Đường Lạc nhớ lại cái cớ của hắn mặc dù có hơi miễn cưỡng, nhưng cũng không phải là không thể dùng, may là hôm qua cũng không có gì thất lễ nhiều, lấy lại quyền chủ động, nhìn túi văn kiện trên tay Kỷ Thần Tu, hỏi: “Em muốn đến tòa soạn sao?”
“Ừm! Hôm nay nộp bản thảo, còn có một số việc cần nói, tự mình đưa đến sẽ yên tâm hơn.”
“Lên xe đi!” Đường Lạc do dự một chút, rất phóng khoáng mà bắt chuyện với Kỷ Thần Tu.
Kỷ Thần Tu chớp chớp mắt, cười hì hì mở cửa ngồi vào trong xe, sau đó vẫn còn cười. Đường Lạc liếc cậu một cái, liền hỏi một chút điểm mấu chốt của chủ đề kỳ này, sau khi Kỷ Thần Tu lóng ngóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053113/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.