“Em không khỏe.” Việt Hoành cắn môi, “Anh…”
Thanh âm nghẹn ngào đến đây chấm dứt, Đường Lạc nhìn người trước mắt, một câu cũng nói không nên lời. Chỉ có thể máy móc nghịch thức ăn trên bàn.
“Anh biết rằng em không thể nào khỏe được mà…” Việt Hoành bướng bỉnh ngẩng đầu, ánh mắt hồng hồng cũng trở nên rất quật cường, giống như trước đây, vẫn luôn là một người rất quật cường. Đường Lạc ma xui quỷ khiến lại đưa tay chạm vào khóe mắt đỏ bừng kia, cảm giác ướt át nơi đầu ngón tay đâm hắn phát đau, giống như bị điện giật mà lúng túng thu tay về, cúi đầu không muốn nói chuyện.
Việt Hoành hiện tại rất đáng thông cảm, sự việc để bay mất cũng khiến người ta nuối tiếc một đời, nhưng chuyện tiếc nuối thì đời người ai cũng có, Đường Lạc đã không còn hứng thú nghe những việc mà Việt Hoành đã trải qua, chuyện trong quá khứ có quá nhiều thứ mà hắn không biết rõ, hiện tại đã thông suốt, Đường Lạc không cách nào hình dung được cảm giác của mình, giống như cảm thấy không hề bị phản bội, nhưng Việt Hoành đáng để hắn tin sao? Chàng trai mắt đỏ hoe kia đã không còn là cậu bé hồn nhiên năm đó nữa.
Đại khái là bị hành động kỳ lạ của Đường Lạc hù dọa, hoặc là Việt Hoành quá xuất sắc trong việc tùy mặt gửi lời, ngày hôm nay cậu ta nói câu gì cũng khiến Đường Lạc rung động, cậu ta rất biết điều mà dừng chủ đề này lại. Bầu không khí của bữa cơm vô cùng kỳ quặc, cơm nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053111/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.