Đường Lạc có chút căm ghét đồng hồ sinh học luôn đúng giờ của bản thân, tại sao lần nào hắn cũng là người tỉnh ngủ trước. Đối với loại chuyện này, người thức dậy trước bao giờ cũng chịu thiệt hơn đối phương rất nhiều, ví dụ như người đang quay mặt về phía mình ngủ say sưa, nếu như một giây sau liền mở mắt ra, bản thân nên sảng khoái nói “Chào buổi sáng~” với cậu hay là nên nhắm mắt lại giả chết. Hay là hắn nên rời giường để chuẩn bị bữa sáng trước, hay là nằm trên giường chờ cậu tỉnh ngủ. Quan trọng nhất là bản thân nên giải thích chuyện tối ngày hôm qua như thế nào, lần trước lên giường có thể nói là ngoài ý muốn, lần thứ hai còn có thể là ngoài ý muốn sao? Có người nào có thể ngã xuống cống hai lần chứ?
Nhiệt độ trong phòng còn cao hơn bên ngoài, lười biếng vươn tay ra khỏi ổ chăn cũng không cảm thấy lạnh. Đường Lạc cẩn thận vén đám tóc lòa xòa che khuất ánh mắt của Kỷ Thần Tu lên, ngón tay nhẹ nhàng xoa lên da thịt trên mặt cậu, cảm giác từ đầu ngón tiến thẳng lên đầu, kích tình tối hôm qua hắn không thể nào quên được. Một Kỷ Thần Tu nhiệt tình, một Kỷ Thần Tu chủ động, một Kỷ Thần Tu nhẫn nại, mỗi một Kỷ Thần Tu đều có thể khiến ấm áp tận trong tim mỗi khi nhớ đến. Đầu ngón tay chạm vào da thịt, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như là tự vẽ thêm một ấn ký hoàn mỹ cho bức tranh hoan ái tối hôm qua.
Cẩn thận dời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053109/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.