“A… Vậy bây giờ thì sao?” Kỷ Thần Tu giơ giơ chìa khóa trong tay, “Cậu có biết bây giờ anh ấy xuất sắc cỡ nào không? Tuy rằng không phải là loại người luôn được ánh sáng vây quanh, nhưng vẻ lạnh lùng của anh ấy cũng là một loại hấp dẫn, chỉ cần nơi nào có anh ấy đều có thể khiến người ta yên tâm! Anh ấy của trước đây là đẹp trai, thì anh ấy của bây giờ chính là trưởng thành, là một người đàn ông có thể nương tựa. Tuy tôi không cần nương tựa vào anh ấy, nhưng cậu vĩnh viễn cũng không chiếm được anh ấy đâu.”
“Sao có thể khẳng định tôi không chiếm được?” Ánh mắt của Việt Hoành dính vào xâu chìa khóa, “Cậu hoàn toàn không nhận thức được ưu thế của tôi sao?”
“Tôi thấy ưu thế của cậu cũng không có gì ghê gớm lắm.” Kỷ Thần Tu nhướn mày, lộ ra vẻ mặt vô cùng hứng thú, “Có điều… xem ra tối nay tôi phải ở lại đây rồi.”
“Cậu…” Ánh mắt của Việt Hoành vẫn không rời đi kể từ lúc Kỷ Thần Tu lấy chìa khóa ra, nghe thấy Kỷ Thần Tu nói vậy lại càng ngạc nhiên, “Đường Lạc đưa cho cậu? Hai người thực sự là loại quan hệ đó?”
“Liên quan gì đến cậu?” Kỷ Thần Tu cười rất mờ ám.
“Sao lại không liên quan?” Việt Hoành thu ánh mắt lại, thản nhiên tựa vào tường đối mặt với Kỷ Thần Tu, “Nếu hai người thực sự có loại quan hệ đó, tôi sẽ đánh giá lại bản lĩnh của cậu một lần nữa. Tôi hiểu được Đường Lạc của quá khứ, tôi tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053107/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.