Cơn giận của Đường Lạc đến không một lý do. Tuy Kỷ Thần Tu vẫn chào hỏi hắn bình thường như cũ, đi làm lẫn tan tầm đều mỉm cười gật đầu chào. Nhưng chỉ có hắn biết trong lòng hắn có một cây đuốc, hôm đó sau khi nói chuyện xong thì bầu không khí rất xấu hổ, Đường Lạc đè nén lửa giận tiễn Kỷ Thần Tu ra cửa, quay vào nhà liền đập bể hai tách cà phê. Cây đuốc của hắn tạm gọi là ‘phẫn nộ’, bởi vì khi làm việc vô tình gặp được Ngải Thanh, hắn phát hiện lửa của cây đuốc ‘phẫn nộ’ này, vô hình trung lại bùng cháy.
(vô hình trung: tuy không chủ ý, chủ tâm nhưng tự nhiên lại là như thế)
Hắn cho rằng hắn đang ‘phẫn nộ’ bản thân vì kém hơn một người suốt ngày chỉ biết xa lánh Kỷ Thần Tu. Nhưng vẫn không tìm cho mình được một thân phận gì để thể hiện sự ‘phẫn nộ’ này.
“Ê… Ông nhìn đủ chưa?” Một quyển tạp chí ném đến trước mặt, trực tiếp công kích gương mặt của Đường Lạc, Đường Lạc lạnh lùng nghiêng đầu liền tránh được.
“Sao không ở trong phòng làm việc của ông đi, đến chỗ của tôi rồi ngồi một đống ở đó làm gì? Tôi không phải chỉ biết xòe tay nhận tiền lương, tôi rất bận đó.”
Ngải Thanh nghiến răng nghiến lợi đối mặt với ‘pho tượng’ người đàn ông đối diện. Đường Lạc cau mày liếc cậu một cái, môi vẫn đóng chặt, không hề có ý định muốn mở ra.
“Ông thực sự rảnh rỗi như vậy hả?” Ngải Thanh thở dài, dừng bàn tay đang gõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053103/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.