“Anh bị nói trúng tim đen chứ gì? Nói cho tôi nghe một chút cũng đâu có mất miếng thịt nào đâu, dù gì chuyện cũng đã qua, hay anh buông xuống đi, giống như chén trà này nè, nếm thử một lần liền khó có thể quên được, cho dù không có chén trà ở trước mặt thì cuối cùng anh vẫn có thể nhớ đến hương vị của nó.” Kỷ Thần Tu dùng vẻ nghiêm túc trước nay chưa từng có để nói những lời trên với Đường Lạc, có thể ngay cả bản thân cậu cũng không biết vẻ mặt của cậu bây giờ có bao nhiêu sức thuyết phục.
“Kỷ Thần Tu? Cậu…”
Khuôn mặt của Kỷ Thần Tu áp sát vào Đường Lạc, không hề do dự mà phóng đại trước mặt hắn. Ở cự ly gần như vậy, còn nói những lời thế kia, không hề giống với Kỷ Thần Tu mà hắn quen biết chút nào. Đường Lạc bị dồn ép đến giơ cờ trắng đầu hàng, nhấp một ngụm trà, mới chịu mở miệng ngọc.
“Tôi và Việt Hoành học chung trường đại học.”
“Ừm.” Kỷ Thần Tu nằm dài ra bàn, gật gật đầu nhìn Đường Lạc.
“Tôi học trên cậu ta hai khóa.”
“Sau đó thì sao?”
“Chúng tôi quen biết nhau tại dạ tiệc đón học sinh mới của nhà trường, tôi đứng hát trên sân khấu, cậu ta đứng dưới sân khấu… la hét phản đối.” Đường Lạc có phần không cam tâm mà cau mày, đó là một đoạn hồi ức rất đáng yêu, luôn nằm ở một vị trí không thể thay thế trong suốt những năm tháng Đường Lạc trưởng thành, mặc dù nhân vật chính rất đáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053093/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.