Kỷ Thần Tu nói bồi thường ở đây có nghĩa là sẽ từ từ trả lại tiền cho Đường Lạc, nhưng qua tai của Việt Hoành lại trở thành một loại hàm ý khác.
Đường Lạc tuy bối rối, nhưng hắn không hề có ý định giải thích. Quan trọng là hắn căn bản cũng không quan tâm Việt Hoành muốn lý giải mối quan hệ của hai người bọn họ như thế nào. Thích nghĩ như thế nào là tùy ý cậu ta, liên quan gì đến hắn.
Việt Hoành vẫn chưa từ bỏ, một mực theo đến khi về tận nhà Đường Lạc cũng không định rời đi.
“Cậu xem ra có vẻ rất nhàn rỗi, bất quá chúng tôi đã về đến nhà, có phải cậu cũng nên đi rồi không?” Nhìn Việt Hoành căn bản không có ý định rời đi, Đường Lạc đương nhiên sẽ không có hảo tâm mời cậu ta lên nhà.
“Hai người… hai người rõ ràng là… sống chung với nhau…” Nếu như nói không khí trầm lặng trước đó còn khiến Việt Hoành hoài nghi, thì chuyện này lại không thể nghi ngờ gì mà càng thêm khẳng định suy nghĩ của cậu ta.
“Ai nói! Chúng tôi chỉ…” Kỷ Thần Tu cũng không biết bị chạm trúng dây thần kinh nào, chưa gì đã vội vàng mở miệng phủ nhận.
“Chúng ta lên nhà!” Đường Lạc lạnh lùng bỏ lại bốn chữ, trực tiếp quay lưng bước đi, Kỷ Thần Tu vội vàng chạy theo, câu nói mới nói được phân nửa liền nuốt ngược vào trong bụng.
Bỏ lại Việt Hoành, hai người cùng nhau bước vào thang máy, bấm số chọn hết tất cả các tầng.
Đường Lạc mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053089/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.