Tiêu Ngân Phong giơ tay lên bám chặt vào cánh tay của Kỷ An, thanh âm nức nở lại càng dồn dập hơn, nước mắt từng giọt từng giọt vỡ tan trên mu bàn tay của Kỷ An.
Kỷ An càng ôm Tiêu Ngân Phong chặt hơn, hận không thể đem nàng buộc vào trong cơ thể của mình, những giọt nước mắt kia một lần rồi lại một lần rơi đầy, quan trọng hơn là rơi vào nơi mềm mại nhất trong lòng của nàng. "Ngân Phong, ta van ngươi đừng khóc". Kỷ An cũng khóc, trái tim cũng thật đau, nhưng mà nàng càng sợ nước mắt của Tiêu Ngân Phong hơn, những giọt lệ này có thể làm cho người ta vạn kiếp bất phục.
Đôi môi của Tiêu Ngân Phong để ở trên cánh tay của Kỷ An, nước mắt lại càng thêm tuôn trào, mỗi âm thanh nức nở đều giống như được rút ta từ trong tim trong phổi vậy, làm cho lòng Kỷ An cũng tan nát. Cuối cùng Kỷ An cũng không nhịn được ôm trọn lấy phần trên của Tiêu Ngân Phong, đem cả người nàng hung hăng ôm vào lòng, ôm nàng rồi Kỷ An cũng ở đó khóc chung với nàng, khóc còn muốn thương tâm, còn muốn lớn tiếng hơn cả Tiêu Ngân Phong.
Kỷ An khóc, nước mắt của Tiêu Ngân Phong cũng dừng lại. Tiêu Ngân Phong nhanh chóng quệt đi nước mắt ở trên mặt, một bên nén tiếng nức nở, một bên lạnh lùng nghiêm mặt hỏi, "Ngươi không cần ta, chạy tới đây khóc lóc cái gì?"
Kỷ An cũng nén lại, nhưng vẫn ôm chặt lấy Tiêu Ngân Phong, không nói lời nào, vẫn bướng bỉnh ôm nàng thật chặt không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoang-hoa/1422447/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.