(Kẻ giàu sang nhàn rỗi)
Thái tử ra khỏi cửa chính thái điện, bỏ lại đằng sau bầu không khí vẩn đục nặng nề, trước mặt là bậc thềm ngọc rộng lớn mà vắng vẻ. Nhìn xa về phía tường thành sơn đỏ lợp ngói xanh, vòm trời mờ mịt mênh mông cô quạnh, ngay cả một cánh chim cũng không thấy.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên cạnh:
– Thái tử.
Thái tử nghiêng mặt, thấy Trác Ngọc khoắc hắc bào khoanh tay đứng một bên, tay áo rộng thùng thình để lộ ra cổ tay mảnh khảnh, làn da tái nhợt không chút sức sống. Ngày trước, Thái tử đã từng gặp qua người này ở trường săn bắn, tuy có cảm giác đáng sợ, nhưng vẫn có chút sức sống, tạo cho người ta cảm giác uy nghiêm cùng lãnh tuấn thế nhưng bộ dáng hiện giờ lại tái nhợt giống như xác chết không hồn.
– Trác quốc sư, có chuyện gì sao?
Trác Ngọc thản nhiên cười nói:
– Thần thấy Thái tử sắp sửa có tin vui, giờ nên chúc mừng ngài luôn.
Thái tử đột nhiên biến sắc:
– Ta có tin vui gì, sao lại có tin vui? Quốc sư nói lời này là có ý gì, mau giải thích!
Trác Ngọc im lặng nhìn hắn, làn gió lạnh lẽo thổi qua giữa hai ngời, hắc bào khẽ phần phật trong gió rồi từ từ buông xuống:
– …… Bệ hạ định đầu tháng sau thoái vị để đưa ngài lên ngôi, Thái tử có thể có được ngày đăng cơ, chẳng lẽ không phải tin vui?
Thái tử lạnh lùng nói:
– Ngươi cho rằng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoang-do-dang/2111282/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.