Tiệc tùng vẫn kéo dài đến tận đêm khuya. Thượng Quan Thị lang hưng phấn dị thường, uống đến say mèm, Trương thị cùng nữ tử Thượng Quan Hàn của mụ tuy rằng thất vọng ê chề, nhưng vẫn cố đổi giận thành vui, lăng xăng hầu hạ cạnh bên.
Minh Đức vốn định bỏ về phòng từ sớm, đáng tiếc bản thân cũng đã say khướt không cách chi cử động, lại còn bị Đông Dương Vương liên miên ép uống tiếp. Có câu ’dưới đèn ngắm mỹ nhân, càng ngắm càng hứng khởi’, Minh Đức vốn xinh đẹp hơn người, nay lại thêm rượu nồng túy lúy, đầu mày khóe mắt càng đậm sắc xuân. Đông Dương Vương Tấn Nguyên dường như đã ngà ngà say, bạo dạn nắm chặt tay y mà cười cười nói nói: “Minh Đức à, ngươi có muội muội không vậy? Nếu có thì tặng cho bản vương đi… Tuy thê thiếp đã đủ đầy, nhưng bản vương nhất định sẽ không bạc đãi muội tử của ngươi đâu…”
Thượng Quan Hàn hai mắt vụt sáng, ai ngờ Minh Đức chỉ rút phắt tay về, lạnh lùng đáp: “Thần là con út trong nhà.”
Nàng ta lập tức đờ người ra, biểu cảm phẫn hận dần dần hiện rõ trên gương mặt, tựa như sắp sửa vô pháp kiềm chế. Trương thị hiển nhiên phải nhìn thấy, bèn hấp tấp nháy mắt ra hiệu với lão gia.
Thượng Quan Thị lang lật đật khom lưng tiến lại gần: “Vương gia, hạ quan vẫn còn một đứa con gái lớn…”
Thượng Quan Hàn cũng vất toạch mớ điệu bộ khép nép e lệ của một tiểu thư khuê các, cuống cuồng xắn váy vén áo nhào đến mà phủ phục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoang-do-dang/2111230/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.