Thiếu nữ hai má đỏ ửng, trên môi treo lên nhàn nhạt tươi cười, cả người khoác lên bạc quang của ánh trăng xua đi sự quanh nàng sự xa cách ngày thường.
Cả người nàng trở nên nhu hòa không ít.
Phượng Kinh Hồng nhìn Hàn Băng Vô Tình không cấm ngây ngẩn cả người.
Thiếu nữ đắm mình trong ánh trăng, con ngươi màu hổ phách thanh triệt lại sạch sẽ đột nhiên lại cùng đôi mắt của một nha đầu nào đó trong mộng của hắn đối thượng.
Có lẽ vì men rượu nhất thời lên đầu duyên cớ, Phượng Kinh Hồng nhất thời trong lúc ngây ngẩn nhìn thiếu nữ trước mặt đột nhiên thốt ra một câu không phù hợp với tính cách của hắn mà nói.
"Không biết đã có bổn vương đã từng nói với ngươi, đôi mắt của ngươi rất một người có thân phận tôn quý của Linh Phượng quốc trước đây chưa?"
"Chính vì vậy mà Nhiếp Chính Vương ngài ngay khi nhìn thấy đôi mắt này của ta liền khen nó xinh đẹp, không những thế ngài còn muốn đào nó xuống."
Hàn Băng Vô Tình bâng quơ hỏi tựa hồ người sắp bị móc mắt khi đó không phải nàng mà là người khác.
Nam nhân trước mặt nghe được lời này của nàng sửng sốt, sau đó khóe miệng xả khai ý cười.
"Không nghĩ tới tiểu thư còn ghi nhớ lời nói của bổn vương đâu."
Hàn Băng Vô Tình cầm bình rượu rót cho nam nhân tôn quý trước mặt một chén đạm nhiên đáp.
"Tất nhiên là phải nhớ kỹ, nói không chừng khi nào vương gia đối đôi mắt này của ta có ý muốn động thủ đâu."
"Xem ra là tiểu thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959634/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.