Bị thiên lôi bổ trúng khi không một chút phòng vệ lại nghe này tin dữ, Quân Trường Phong không khỏi phun ra một ngụm máu nhưng vẫn duy trì trạng thái hai tay tương tiếp với Ôn Cẩn Ngọc.
Lúc này trong lòng hắn chỉ có hai chữ 'hối hận' a.
Hắn hối bản thân lại mời nàng đến, hận vì Hàn Băng Vô Tình không nói trước cho hắn việc thực hiện biện pháp của nàng sẽ dẫn tới thiên phạt, hơn nữa là chỉ có mình hắn nhận sét đánh.
Ầm ầm.
Một vài tia sét hiện lên, lôi âm cuồn cuộn như ra hiệu đây là lời cảnh cáo cuối cùng với ba nhân loại phía dưới.
Ý chỉ nếu bọn họ không dừng lại thì đừng trách thiên lôi vô tình.
"Còn tiếp tục sao?"
Quân Trường Phong nhìn mây đen cuồn cuộn trên bầu trời nuốt nước miếng.
Tuy vừa rồi chịu một đạo thiên lôi đã bị trận pháp yếu không ít nhưng hắn cũng có vài phần bị thương, mà vừa rồi mấy đạo thiên lôi cũng chỉ là cảnh cáo, nếu động thật cách hắn cũng ăn không tiêu.
Đến lúc đó đừng nói là một đống thân thể bị cháy đen, ngay cả một trút tro bụi hắn chỉ sợ cũng không còn.
"Đến lúc này ngươi còn muốn cứu hắn sao?"
Thiếu nữ thanh lãnh thanh âm hỏi lại.
"Cứu, tất nhiên là phải cứu."
Quân Trường Phong không chút do dự trả lời.
"Nếu vậy thiên phạt tất nhiên là phải nhận."
Thiếu nữ vân đạm phong khinh đáp.
Quân Trường Phong khóe miệng giật giật như muốn nói có giỏi thì đến lúc thiên lôi rơi xuống nàng thượng a nhưng cuối cùng cũng không phát ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959606/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.