Chờ Quân Trường Phong đặt Ôn Cẩn Ngọc ngồi xuống nơi nàng chỉ định, Hàn Băng Vô Tình mới lấy ra một chi bút lông sử dụng một loại đặc thù mực vẽ lên mặt đất một loạt kí hiệu.
"Thứ ngươi đang vẽ chẳng lẽ là...trận văn?"
Quân Trường Phong tiến lên xem xét không xác định hỏi.
"Ân."
Hàn Băng Vô Tình đáp một tiếng xem như cam chịu.
"Trận văn thứ này không phải đã thất truyền rất lâu rồi sao, không nghĩ tới một tiểu nha đầu như ngươi lại biết nó, hơn nữa tựa hồ cũng rất thuần thục."
Quân Trường Phong nhìn từng nét bút lưu sướng trên mặt đất của thiếu nữ lên tiếng cảm thán.
"Thứ bị thất truyền đã lâu như vậy, ngươi chỉ nhìn vài mắt là có thể nhận được, đại thúc sống lâu như vậy xem ra hiểu biết cũng không ít."
Hàn Băng Vô Tình tay liên tục vẽ trận văn xung quanh Ôn Cẩn Ngọc nhưng vẫn lên tiếng đáp lại.
Nghe được lời này của nàng, Quân Trường Phong giật giật khóe miệng, hắn chỉ là nhất thời lỡ miệng gọi nàng tiểu nha đầu, nàng không nhưng đáp trả lại kêu hắn đại thúc thì không nói còn cư nhiên châm chọc hắn lão.
Hắn bề ngoài anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở có chỗ trong miệng nàng lão.
Vì vậy hắn không nhìn được lên tiếng hỏi thiếu nữ.
"Trong mắt người ta có như vậy lão sao?"
"Ít nhất ngươi so ta lão."
Hàn Băng Vô Tình lãnh đạm trả lời.
Quân Trường Phong ở trong lòng suýt nữa thì nôn một ngụm máu ra tới, thì ra trong mắt nàng, lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959604/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.