Sau khi băng châm vừa biến mất, thân ảnh Quân Trường Phong vừa hay tiến vào không sớm cũng không muộn.
Hàn Băng Vô Tình không vì chuyện bản thân lén lút làm đột nhiên có người tiến vào mà có chột dạ cảm, vẻ mặt vẫn giữ nguyên biểu tình khi nãy Quân Trường Phong rời đi.
Chuyện nàng châm cứu cho Ôn Cẩn Ngọc lúc Quân Trường Phong không có mặt cũng không phải là muốn giấu hắn chỉ là việc nàng làm không chỉ đơn thuần là châm cứu.
Nàng bất giác đưa tay sờ lên bản thân trái tim mà không biết trong mắt Quân Trường Phong, sắc mặt của nàng cực kỳ kém cỏi.
"Ngươi làm sao vậy?"
Quân Trường Phong lên tiếng lo lắng.
"Ta không có chuyện gì."
Nàng xua tay biểu hiện bản thân không sao cả.
"Quân công tử, ngươi dẫn ta đi xem chỗ dược liệu thuộc hạ của ngươi thu thập được đi, ta muốn kiểm tra một chút đề phòng vạn nhất."
"Hảo."
Quân Trường Phong nghe nàng đề nghị lập tức đáp ứng nhưng vẫn không quên hỏi lại.
"Ngươi muốn đi luôn bây giờ sao? Ta thấy sắc mặt của ngươi đột nhiên rất xấu, chi bằng nghỉ một chút."
"Còn nữa, ngươi không cần gọi ta Quân công tử, ta cảm thấy ngươi nên ta bằng tên của ta mới đúng."
Hàn Băng Vô Tình nghe vậy trong lòng có một tia sửng sốt sau đó hơi gật đầu tỏ vẻ đã minh bạch.
Rồi sau đó, nàng đi theo Quân Trường Phong đến nơi đặt dược liệu mà thuộc hạ của hắn đã thu thập được.
Nàng cẩn thận kiểm tra từng loại rồi hướng Quân Trường Phong gật đầu.
"Hết thảy đều không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959592/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.