"Ân. Vừa tỉnh lại ngất đi rồi."
Hàn Băng Vô Tình gật đầu trả lời hắn.
Quân Trường Phong nhíu mày, phất ống tay áo tùy tiện kiếm một chiếc ghế ngồi xuống.
"Tiểu mỹ nhân xem thử hắn còn cứu được không để bổn công tử còn kiếm một chỗ phong thủy bảo địa đem hắn chôn."
Hàn Băng Vô Tình vốn không biểu tình trên mặt lúc này khéo miệng có vài phần run rẩy.
"Không biết vì sao công tử cho rằng vị bằng hữu mình này không cứu được?"
"Thân thể đã bắt đầu lạnh dần hẳn là cũng sắp chết rồi."
Mỗ nam nhân không chút để ý nói.
Vốn cho rằng, Quân Trường Phong rất quan tâm đến người nam nhân này nhưng xem ra cũng không hẳn như vậy.
Hàn Băng Vô Tình sờ mạch đập của nam tử trên giường, một cảm giác lành lạnh quen thuộc truyền đến tay nàng.
Khóe miệng nàng giật giật, thân thể nam tử như vậy lạnh còn không phải do hắn sử dụng chiếc bình nàng đưa cho hay sao.
Nếu Quân Trường Phong muốn đem hắn đi chôn hẳn là sau khi hắn vừa dùng xong đã đem đi chôn rồi, hà tất phải chờ đến lúc này mới nói ra.
Nam nhân a, đôi khi cũng giống như nữ nhân, thích khẩu thị tâm phi, miệng thì nói muốn đem hắn đi chôn nhưng thực ra vẫn rất quan tâm người trên giường đâu.
Này xem, không biết vị hồng y nam tử đang liếc nhìn về phía này là vị nào?
"Tiểu mỹ nhân, hắn còn cứu được không a?"
Dựa theo độ lạnh trên người nam tử, Hàn Băng Vô Tình đoán được người này mới dùng chiếc bình nàng đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959574/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.