"Là loại tu luyện nào lại làm những việc này?" Vân Khinh sáng mắt nhìn thiếu nữ.
"Tu luyện tâm tính." Hàn Băng Vô Tình nâng chính mình chén trà nhấp một ngụm.
Vân Khinh bỏ nốt miếng bánh hoa quế vào miệng ngạc nhiên:"Tâm tính cũng có thể tu luyện hay sao?"
Hàn Băng Vô Tình gật đầu:"Có thể. Chỉ là tùy từng người tâm tính tốt xấu mà cần tu luyện tâm tính theo một phương hướng khác nhau. Giả dụ như một người nóng nảy thì cần tu luyện tâm tính theo hướng kiên nhẫn. Một kẻ đa nghi thì cần phát triển tâm tính theo hướng dần biết tin tưởng người xung quanh. Với một người thô lỗ, cần tu luyện tâm tính theo hướng tinh tế."
"Vậy muội nghĩ ta nên tu luyện tâm tính theo loại nào?" Vân Khinh uống một ngụm trà, ánh mắt sáng quắc nhìn thiếu nữ trước mặt.
Hàn Băng Vô Tình nhìn kỹ Vân Khinh, giọng điệu kéo dài một chút:"Tỷ a!"
Vân Khinh cũng theo đó trong lòng bắt đầu khẩn trương lên. Chẳng lẽ tâm tính của nàng có rất nhiều vấn đề Hàn Băng Vô Tình vẫn chưa biết từ nơi nào nói đến.
"Như bây giờ cũng thực hảo." Hàn Băng Vô Tình nhìn Vân Khinh nói.
Nàng đâu biết rằng Vân Khinh chờ câu nói tiếp theo này của nàng muốn nghẹn ra bệnh tim tới ai ngờ chỉ nhận được hai chữ 'thực hảo'. Nhận được hai chữ này, Vân Khinh tâm tình có điểm phức tạp không biết nên vui hay buồn.
Không chờ Vân Khinh suy nghĩ rõ ràng, Hàn Băng Vô Tình đã đứng dậy:"Được rồi! Đến đây đã được mấy ngày rồi mà vẫn chưa biết tham quan Nhiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959563/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.