Thắng hắn còn khó nói gì có thể giết hắn, Nhưng nếu hắn không chết thì nàng vong trăm họ rơi vào lầm than. Nàng không phải thánh mẫu sẽ quan tâm sống chết của thiên hạ thương sinh nhưng nàng cũng sẽ không để hắn làm hại những người bên cạnh nàng. Đặc biệt là nàng vẫn chưa thể chết, ít nhất trước khi chết nàng phải hoàn thành lời hứa với tiểu công chúa Phượng Linh Nguyệt.
Hàn Băng Vô Tình tiếp tục bơi xuống dưới đáy hồ mặc cho đám sương đen che tầm nhìn. Không sao cả, không nhìn thấy nhưng nàng có thể cảm giác được tất cả động tĩnh xung quanh dựa vào bản năng của sát thủ.
Mũi chân chạm đến đáy hồ, dựa vào trí nhớ tiến về nơi nàng nhìn thấy Băng Tuyết Long Phượng kiếm.Theo những gì Băng Long và Tuyết Phượng nói thì Băng Tuyết Long Phượng kiếm chấn giữ Thí Thần chi nhận. Nếu nàng đoán không lầm, nơi phong ấn Thí Thần chi nhận cũng chính là nơi Băng Tuyết Long Phượng kiếm xuất hiện.
Hàn Băng Vô Tình đoán không sai, lúc này Tà Tôn đã hoàn toàn phá giải phong ấn cầm trên tay một thanh kiếm đen tuyền có họa tiết cổ xưa.
"Thí Thần chi nhận? Là ngươi triệu hoán bổn tôn sao?" Hắn nghi hoặc nhìn thanh kiếm trong tay mình.
Thanh kiếm phát ra những tiếng 'ong ong' tựa như đáp lại lời hắn.
Chợt hắn ngẩng đầu, chậm rãi quay người lại nhìn người tiến về phía mình.
Tiến về phía hắn là một thiếu niên bạch y như tuyết, dung mạo được che đi dưới chiếc mặt nạ bạc nạm ngọc trai nửa trắng nửa đen. Đôi mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/959433/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.