"Bất kể kẻ đó là ai, chỉ còn để bọn thuộc hạ bắt được nhất định sẽ khiến hắn phải trả giá đắt."
Tu Ưng lắc đầu, đôi mắt ánh lên quyết tâm sắt đá. "Địch ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng, chuyện này tạm thời cứ để đó đã. Đại quân trước mắt mới là mối họa lớn chúng ta cần quan tâm."
Ba vị phó tướng đồng lòng tuân lệnh, không khí trong lều trở nên căng thẳng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
Họ biết rằng trận chiến sắp tới sẽ không chỉ đơn thuần là cuộc chiến trên chiến trường, mà còn là cuộc chiến với những kẻ thù vô hình, ẩn nấp trong bóng tối chờ cơ hội ra tay.
Lúc này, trong doanh trại của thiếu niên, lam y thiếu nữ đang băng bó vết thương cho hắn.
Vết thương nhờ ăn đan dược nên đã nhanh chóng kết vảy nhưng vẫn được lam y thiếu nữ nhẹ nhàng băng bó lại.
Trong doanh trại yên tĩnh, ánh đèn dầu le lói chiếu lên mặt nạ của thiếu niên, ánh mắt hắn mang theo vài phần trầm tư như đang suy nghĩ điều gì đó.
Lam y thiếu nữ cẩn thận băng bó vết thương cho hắn, đôi tay thoăn thoắt nhưng lại mang theo sự dịu dàng và chăm chút đặc biệt.
Mỗi khi ánh mắt nàng lướt qua thiếu niên, trong đó không khỏi hiện lên một tia lo lắng kín đáo.
“Muội có thể tự lo được mà, không cần phải phiền đến tỷ”
Thiếu niên cất lời, giọng điệu lạnh nhạt nhưng lại là âm thanh trong trẻo của một thiếu nữ.
Lam y thiếu nữ mỉm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-hoa-phong-van/3646100/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.