Edit: Huyên
Đối với Tử Vong Chi Nhãn, Sở Đông Ly chỉ biết nó là cấm địa của Long tộc, ở sâu nhất trong Đông Hải, trừ điều đó ra hoàn toàn không biết gì cả.
Một khắc cũng không thể trì hoãn nữa, Sở Đông Ly Tạ Hi Tri đi thẳng vào Đông Hải.
Lửa giận trong lòng không thể nào lắng lại được, Sở Đông Ly kéo Tạ Hi Tri, giết tới Thủy Tinh Cung của Long Vương, phất tay áo với đám quân tôm đi lên hỏi, chỉ chỉ hai cây cột bạch ngọc nạm vàng hoa lệ ở cửa chính với Tạ Hi Tri ——
Tạ Hi Tri nhướng mày, hiểu ý.
‘Ầm!’
Trong ánh mắt trợn ngược há hốc mồm của quân tôm, hai cây cột bạch ngọc ‘ầm ầm’ sụp đổ.
Sở Đông Ly vỗ vỗ quần áo, nói với đám quân tôm: “Nói cho lão long Long Càn Uyên, sớm muộn ta cũng phá sào huyệt của lão, để lão ngủ ngoài bãi cát…… Đoàn Đoàn, chúng ta đi thôi.”
Đợi đến khi đám quân tôm kịp phản ứng, hai người sớm đã không thấy tăm hơi đâu.
Đám quân tôm loạn thành một bầy, vừa bò vừa lăn đi vào bẩm báo cho Long Vương.
Thở một hơi thật mạnh, Sở Đông Ly mới nguôi được một chút.
Tạ Hi Tri: “Sở Sở, vừa rồi ngươi rất đẹp trai.”
Sở Đông Ly nói: “Chờ cứu được mẹ, ta nhất định sẽ không cho lão long kia sống thoải mái.”
Tạ Hi Tri: “Chúng ta ba ngày quậy một lần, năm ngày quậy thêm một lần nữa, quậy bọn họ không được bình yên.”
Sở Đông Ly bị chọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-gia/2259794/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.