Lúc Nguyên Ninh quay trở về viện thì đã thấy Yên Ngôn ngồi trong sân. Nàng ta nhìn thấy Nguyên Ninh, có chút quan tâm mà đứng lên hỏi: “Mọi chuyện thế nào?”
Nguyên Ninh ngồi xuống ghế mà từ từ nói: “Cô ta không dám đeo đôi thủ sáo của muội, chắc chắn biết rằng nó không sạch sẽ. Lại thêm cô ta bị hai con tiểu miêu hù doạ đến thế, xem chừng không sớm thì muộn cũng sẽ đến miếu Địa Tạng cầu siêu cho con bạch miêu kia!”
Yên Ngôn gật đầu: “Mấy ngày trước Hoàng Ngự nữ dò la, biết được con bạch miêu của Liễu thị từ lâu đã không còn. Đám miêu mao trong thủ sáo của muội lại có màu trắng, đích thị là đã được làm từ lông của nó!”
Nguyên Ninh gật đầu: “Hoàng Ngự nữ còn biết được lúc chết nó đang mang thai. Cho nên muội mới dùng hai con tiểu miêu kia hù doạ Hồng Ngọc!”
Nàng nói đến đó thì trước cửa có một cung tỳ bước vào, người đó không ai khác chính là Thuỷ Linh. Thuỷ Linh trên tay cầm một chiếc giỏ đựng hai con mèo con, hướng về phía Nguyên Ninh bước đến. Tố Liên trông thấy nàng ta liền mỉm cười: “Khi nãy Thuỷ Linh tỷ tỷ giả làm cung nữ đi thắp đèn, nhanh tay đến độ tráo đổi chiếc giỏ trong tay nô tỳ mà không làm Hồng Ngọc hay biết!”
Nguyên Ninh cười lạnh: “Khi nãy cô ta sợ hãi như vậy, vốn dĩ chỉ bị ta hỏi vài câu là phân tâm ngay. Nhưng mà mọi chuyện còn phải trông cậy vào Yên Ngôn tỷ tỷ!”
Yên Ngôn mỉm cười gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-vu-tran-trieu-nguyen-ninh-truyen/2909902/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.