Triệu Phùng Thanh cũng biết trò họp lớp này có gì đó không trong sáng cho lắm. Nhưng không ngờ hai bạn học kia lại vội vàng như vậy, còn dám ôm ấp nhau trong phòng nghỉ tạm.
Triệu Phùng Thanh không biết hai bạn học này, thậm chí cô cũng quên luôn cả tên và mặt của hai người đó.
Cặp nam nữ này hiển nhiên đã biến buổi họp lớp thành buổi hẹn hò của riêng đôi mình, cả hai nhanh chóng rên rỉ.
Triệu Phùng Thanh vẫn không nhúc nhích, cô chỉ sợ đồng bọn đang đứng cạnh rèm che cách cô hai mét kia sẽ phát hiện ra sự tồn tại của cô.
Tiêng rên rỉ của đôi nam nữ bỗng vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Ban đầu bọn họ còn cố kiềm chế, sau đó lại dần dần lớn tiếng hơn.
Triệu Phùng Thanh không biết có phải vì cô thường xuyên nghe tiếng Giang Tấn và Liễu Nhu Nhu động tĩnh mà trơ lì với thứ âm thanh đó hay không. Mà mới được vài phút đã cảm thấy mệt mỏi, chỉ mong bạn nam đó đừng như Giang Tấn lâu lắm mới chịu ngừng.
Khi cô đang trong cơn buồn ngủ, người bạn đang đứng bên rèm cửa kia đột nhiên vươn tay tới.
Triệu Phùng Thanh vội vàng giả làm bức tượng.
Trong lúc vô tình đối phương chạm phải tay cô. Sau đó hắn nhanh chóng lại gần cô, vươn một tay tới che đúng vào miệng cô.
Triệu Phùng Thanh nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, nhận ra người bạn đứng bên rèm cửa nãy giờ.
Là Giang Tấn.
Điều này khiến cô cảm thấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-thanh/1987009/chuong-17-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.