Chương 114 Sư phụ của y đã qua đời, theo lời bà dặn thì lẽ ra y nên đi nhận lệnh treo thưởng để kiếm sống mới đúng. Thế nhưng giây phút nhấc chân lên thì y lại bỗng chợt hoang mang, chẳng hay đó chỉ đơn thuần là không tìm được phương hướng, hay là vì từ nay về sau thật sự chỉ còn lại một mình y trên cõi đời này. Năm đó khi bị Bạch phủ đuổi ra ngoài, đúng là y chán nản, đến cả bạc là gì mà y còn chẳng biết, chỉ biết cắm đầu đi thẳng về phía trước. Nhưng nói thật thì Lộ Chi Dao lại rất hưởng thụ cảm giác không biết ngày mai mình còn sống hay không đó, thậm chí cảm giác ấy còn khiến y thấy hơi hưng phấn. Lúc ấy Lộ Chi Dao cứ nghĩ chẳng bao lâu nữa mình sẽ chết đói. Nhưng y đi rồi lại dừng, dừng rồi lại đi, dọc đường luôn có những người kỳ quái cho y đồ ăn. Hình như là vì y “trắng trẻo xinh xắn” nên họ mới không nỡ nhìn một đứa trẻ đáng yêu như vậy chết đi thì phải. Dù chẳng hiểu vì sao họ lại nghĩ như thế, nhưng đúng là suốt một thời gian dài y không hề chết đói, thậm chí còn có người nảy ý định nhận nuôi y. Lúc ấy Lộ Chi Dao không hiểu suy nghĩ của người khác, chỉ chọn bừa một hướng rồi bước tiếp. Nhưng Tô Châu quá rộng, y đi bao nhiêu ngày mà vẫn chẳng ra khỏi thành. Cuối cùng có một ngày, đám ăn mày lang thang khắp thành đã để mắt tới y, bởi một kẻ mù như y chẳng cần làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241982/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.