Chương 101 Tô Châu là một thành phố bên sông nước, tường trắng ngói đen, biết bao văn nhân mặc khách đã say đắm phong cảnh nơi đây. Trên chiếc thuyền mà Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao đang ngồi cũng có mấy người như vậy, cả ngày thích đứng trên boong thuyền tha hồ tưởng tượng dáng vẻ của Tô Châu, rồi lại tiện thể biến luôn những tưởng tượng ấy thành hẳn một bài thơ. Góc nhìn họ dùng để làm thơ đủ cả, lúc thì theo mùa, lúc lại tả kiến trúc, hoặc vẽ ra bóng dáng mỹ nhân. Nhưng phần lớn vẫn không thoát khỏi một chữ “mềm”. Hình như vùng sông nước Giang Nam như thế này sẽ chẳng nuôi ra người nào tính khí bốc đồng nóng nảy cả. Dẫu có, thì cũng không phải nổi giận, mà là nũng nịu. Lý Nhược Thủy bất giác nghĩ đến Bạch Khinh Khinh và sư phụ của Lộ Chi Dao. Họ đều là người Tô Châu, vậy mà nhìn thế nào cũng chẳng thấy liên quan gì đến như dịu dàng mềm mại hết. Cô ngước mắt nhìn Lộ Chi Dao đang cười như gió xuân, rồi lại chợt thấy nhức đầu. “Chúng ta đang xem tranh mà, sao chàng lại nhìn sang em nữa rồi?” Lộ Chi Dao đúng là khá ôn hòa và nũng nịu, nhưng cái nũng nịu đó lại pha với một sự b*nh h**n rất rõ ràng, thật sự khiến người ta… Vừa phiền song lại có cả chút vui mừng khó nói. Dù sao thì trong nhận thức của y, đây chính là một kiểu biểu đạt yêu thích. Nó rất độc đáo, và cũng rất “Lộ Chi Dao”. “Em đẹp lắm.” Lộ Chi Dao nói thẳng thừng đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241969/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.