Chương 92 Mùa mưa ở hoàng thành phải đến cuối tháng Sáu mới dứt. Lúc này bầu trời lại mờ xám, dường như sắp đổ mưa nữa. Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao vẫn còn ở quán trà, cô thoáng liếc ra ngoài, trông cũng không có vẻ gì là gấp gáp. Hôm nay đến đây là Lý Nhược Thủy muốn nghe cho xong câu chuyện hôm trước của người kể chuyện, bởi dẫu sao thì giờ cô đã biết đó là chuyện về sư phụ Lộ Chi Dao và quá khứ của Ngự Phong sơn trang. Cô có linh cảm rằng vụ án buôn người này có quan hệ rất lớn với Ngự Phong sơn trang. “… Em đang nghĩ gì thế?” Lộ Chi Dao nghiêng đầu lại gần. Vì khoảng cách quá gần nên suýt nữa y đã chạm môi vào vành tai cô. “Em đang nghĩ vì sao chúng ta phải ngồi sát nhau đến thế?” Lý Nhược Thủy mỉm cười liếc Lộ Chi Dao một cái. Hai người lúc này gần đến mức cô có thể nhìn rõ tận gốc hàng mi của y, chỉ cần chu môi xíu là có thể chạm vào má y rồi. Hai người đang ngồi trên một chiếc ghế dài, bên trái thì chen nhau ngồi sát rạt, còn bên phải rộng thênh thang đủ chỗ cho thêm một người nữa. Lộ Chi Dao cong mắt cười, cô thậm chí có thể thấy hàng mi y rủ xuống, hơi tỏa nhẹ, vương lớp nắng mỏng tang. “Em quên chuyện sáng nay rồi à? Nhiều người muốn làm em bị thương như vậy, đương nhiên ta phải bảo vệ em rồi.” Nào phải thế, chàng muốn kiếm cớ để được dính lấy em thôi. Lý Nhược Thủy chống tay lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241960/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.