Chương 90 Bóng cây chồng chất quanh quanh, đêm như mực sẫm chẳng thành trời sao. Chẳng thấy bóng dáng của Lộ Chi Dao đâu nữa, Lý Nhược Thủy liền vội vàng chạy tới. Rồi xuyên qua bao nhành trúc đen xen rối rắm, cô thấy y lăn xuống dốc. Đúng lúc ấy ánh trăng rọi chiếu xuống nơi đó, mái tóc đen hơi tán loạn của thiếu niên buông xõa trên vai, toàn thân y dính đầy lá trúc, song lại vẫn ung dung đứng dậy. … Quả nhiên là từ nhỏ đã được cây cỏ ưu ái. Giờ y không có gậy dò đường, lại còn hơi lơ đãng, giẫm hụt bước cũng là điều tất yếu. Lộ Chi Dao tiếp tục chọn bừa một hướng rồi đi tiếp. Song vừa mới đi được hai bước thì y đã dừng lại, bởi trước mặt là một con dốc khá cao. Lý Nhược Thủy: … Lộ Chi Dao đúng là đã sống ở đây khá lâu và quen đường quen nẻo, nhưng con đường y quen thuộc vốn là lối dẫn vào thành. Nhìn bộ dạng hiện tại của y, rõ ràng sáng nay ở trong thành vừa làm chuyện lớn nên giờ chắc không thể quay lại đó được. Vậy thì phán đoán ban đầu của cô đã sai, Lộ Chi Dao thật sự không biết đường, y chỉ đang đi bừa thôi. “Ta muốn dùng một hộp quà bí mật để đổi lấy cái còi giúp y nghe được.” Lần trước có thể dùng hộp quà bí mật để nhẹ nhàng ôm y, vậy lần này chắc chắn cũng có thể. “Cần rút quà. Ký chủ có muốn rút ngay bây giờ không?” Lý Nhược Thủy nhìn thiếu niên đang liên tục dò dẫm dưới chân dốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241958/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.