Chương 74 Lúc nhỏ, Lộ Chi Dao bị giam trong tường sân, rất hiếm khi được ra ngoài, nhưng thật ra y không hề tức giận. Đối với đủ kiểu hành vi của Bạch Khinh Khinh, người hầu trong phủ có nhiều lời đồn đoán, nhưng y chẳng bận tâm. Ngào nào y cũng chỉ thức dậy rồi lại ngủ, thỉnh thoảng “thấy” Bạch Khinh Khinh phát điên, thỉnh thoảng nghe người cha kế chưa từng gặp mặt ở ngoài gào khóc thảm thiết, hỏi Bạch Khinh Khinh vì sao không yêu ông ta. Mọi thứ đều bình thường đến lạ, mà cũng cực kỳ tẻ nhạt. Như trong vũng nước đọng tù, âm thầm thối rữa quanh bu chẳng người, rêu giăng khắp chốn xanh tươi, lặng lờ chìm xuống dưới dòng đáy sâu. Mỗi ngày y chẳng có việc gì để làm, chỉ ngồi trong sân ngước nhìn bầu trời rồi tự hỏi ngoài kia có điều gì thú vị chăng. Lòng y vẫn phẳng lặng như vũng nước chết ấy, đến cả gió cũng chẳng khơi nổi một gợn sóng. Bạch Khinh Khinh rất thích dẫn y đi lễ Phật, chuyện này lại khiến y thấy đôi phần thú vị: Người như bà ta mà lại tin vào Phật ư? Bà ta vào gian thời Phật không để cầu nhân sinh, cũng chẳng hỏi nhân quả, mà chỉ liên tục khấn xin cha y quay về, quay về để yêu bà ta. Điều ấy khiến Lộ Chi Dao thuở nhỏ coi gian thời Phật là điện nhân duyên, coi chư thần chư Phật đều là người trông coi nhân duyên. Và cũng từ đó, trong lòng đứa trẻ ấy, hai chữ “tình yêu” bị xếp chung với “cầm thú” lẫn “kẻ ngu”. Tình yêu chẳng qua chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241942/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.