Chương 44 Ánh chiều tà đỏ rực như lửa, kéo đôi đồng tử của con mèo trắng thành một đường chỉ mảnh, trong đó phản chiếu gương mặt tò mò của Lý Nhược Thủy. Dù là mèo ở thời đại nào, không gian nào đi chăng nữa thì sự kiêu ngạo luôn là lớp vỏ bảo vệ của chúng, nhưng con mèo trắng này hiển nhiên là một ngoại lệ. Ai cũng có thể v**t v* nó một cái, chạm vào nó một lát, miễn là trả đủ tiền. Bà chủ xưởng đậu phụ cất kỹ số bạc, liên tục cam đoan với Lý Nhược Thủy rằng con mèo này tuyệt đối sẽ không ghét bỏ người khác: “Cô yên tâm đi, nếu nó không chịu, cô cứ việc lấy lại bạc.” Có được sự đảm bảo này, Lý Nhược Thủy ôm mèo trở về quán trọ, trong lòng thấp thỏm gõ cửa phòng Lộ Chi Dao, nhưng bên trong chẳng có tiếng đáp. Do dự một lúc, cô quyết định đẩy cửa vào xem, y chỉ không muốn để ý tới cô nên mới không trả lời thì sao? “Tôi vào đây.” Lý Nhược Thủy vừa vuốt đầu mèo, vừa khẽ dùng cùi chỏ đẩy cửa. Cánh cửa ấy dường như chưa từng được khóa, lần nào cũng dễ dàng mở ra. Lý Nhược Thủy cùng con mèo ló đầu vào, ngửi thấy mùi gỗ mới thoang thoảng. Đảo mắt nhìn quanh buồng ngủ, trên giường không có ai, cả căn phòng trống trải chẳng thấy bóng người nào… Ngoại trừ ngay chính giữa căn phòng. Từng sợi dây rối trắng muốt, rõ ràng tách bạch rủ xuống từ xà nhà, bị ánh hoàng hôn nhuộm lên một vệt đỏ nhạt, bóng in dày đặc trên bậu cửa sổ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241912/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.