Chương 32 Nếu cho Lý Nhược Thuỷ thêm một cơ hội, vậy cô nhất định sẽ không chọn buổi trưa. Bắc Sơn nằm ở phía bắc Thương Châu, côn đường ra khỏi thành vào núi cũng đã được lát đá nên không tính là khó đi, kiểu như các khu du lịch thường làm trước đây. Nhưng có một điểm không ổn lắm, đó là quá xa. Hôm qua Lý Nhược Thuỷ đã uống thuốc sắc từ Hoả Dịch Thảo, ban đêm bị nóng tỉnh mấy lần, chứ càng không cần nói đến việc buổi trưa phải leo núi. Bên đường lát đá có không ít hoa dại, nhưng Lý Nhược Thuỷ hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức. Lý Nhược Thủy chống eo, phe phẩy quạt mo. Ỷ vào chuyện Lộ Chi Dao không nhìn thấy, cô buộc vạt váy lên trên đầu gối, để lộ bắp chân trắng nõn thon dài. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt cô hệt như một bà lão đang leo núi được nửa đường muốn nghỉ chân. Lý Nhược Thuỷ dứt khoát ngồi luôn trên bậc thang, liên tục phe phẩy quạt lấy gió mát. Ngược lại, Lộ Chi Dao lại một thân đồ trắng phiêu dật, xách giỏ tre, thong thả đi giữa rừng núi xanh mướt. Thỉnh thoảng có vài cánh hoa bay rơi lên tóc y, vô tình trở thành điểm xuyết. Nếu so sánh ra thì hơi thê thảm thật, nhưng Lý Nhược Thuỷ lúc này không có tâm trạng để than thở, cô chỉ thấy nóng thôi. Cái nóng này không đến từ ánh mặt trời, mà là cảm giác nóng hừng hực phát ra từ bên trong cơ thể, dù có trốn dưới bóng cây thì cũng chẳng có ích gì. “Trước đây anh uống thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241900/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.