Chương 16: Cả chì lẫn chài Thanh kiếm lạnh lẽo, hơi nặng trong tay này luôn được Lộ Chi Dao treo bên hông, chưa từng rời thân. Cô cứ tưởng y trân quý nó lắm, vậy mà giờ chỉ để bản thân vui vẻ, y lại chẳng hề do dự mà nhét nó vào tay người khác. “Thực chiến gì chứ.” Lý Nhược Thủy cầm kiếm, hơi bất đắc dĩ hỏi. “Tuy sư phụ ta là một phế nhân nhưng bà ấy cũng khá biết cách dạy người. Sư phụ dạy kiếm pháp xong thì ném ta vào nơi nguy hiểm, ta không ai chỉ điểm, cứ thế vận dụng kiếm pháp theo bản năng, tiến bộ thần tốc.” “Anh còn chưa dạy chiêu thức, thế mà đã muốn tôi tiến bộ thần tốc ư?” “Chiêu thức không khó.” Y nghiêng tai lắng nghe tiếng gió rít của trận tỉ võ trên võ đài. “Năm đó khi dạy ta, sư phụ đã dùng dây trói các khớp tay chân ta lại. Bà ấy dạy ta chiêu thức mà cứ như chơi rối gỗ, vừa thú vị lại nhớ rất lâu.” Hình như cũng hơi hơi có lý. Hả? Từ từ, chơi rối gỗ thì có lý chỗ nào chứ? Chắc không phải cô bị đồng hóa rồi đâu nhỉ! Lý Nhược Thủy lập tức vỗ mặt, cố kéo suy nghĩ bình thường của mình trở về, hơi khó hiểu nhìn y: “Sao đột nhiên anh lại có hứng thú thế?” Lộ Chi Dao nhắm mắt cầm tay Lý Nhược Thủy đặt lên chuôi kiếm, giọng điệu nhẹ nhàng: “Cô nhát gan, lại không thích vận động, nhưng được cái đầu óc nhanh nhạy. Dạy cô học võ nhất định sẽ rất thú vị. Biết đâu một ngày nào đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241884/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.