Chương 12: Cô và mèo rất giống nhau Lưu ý: Từ chương này sẽ đổi xưng hô của Lý Nhược Thủy và Lục Phi Nguyệt theo tác giả. Tiết xuân còn se se lạnh, kèm theo những hạt mưa lất phất tưới ẩm mặt đất. Trên con đường lớn do triều đình xây dựng, cỗ xe ngựa giản dị đang lăn bánh. Bên mái xe có treo một chuỗi chuông gió, mỗi khi xe di chuyển lại phát ra những tiếng leng keng. Lục Phi Nguyệt vén rèm xe nhìn mưa phùn lất phất, hơi lo lắng trong lòng. Bọn họ có nhiệm vụ phải đến Thương Châu, rồi vừa hay thảo dược giải độc mà Lý Nhược Thủy cần cũng ở Thương Châu nên cả nhóm quyết định đi cùng, dọc đường có thể chăm sóc lẫn nhau. Xe ngựa đã đi được hai ngày, tối nay chính là ngày rằm tháng Ba, đồng thời cũng là đêm đầu tiên Lý Nhược Thủy phát độc. Lục Phi Nguyệt và Giang Niên lo lắng bồn chồn, lòng khá áy náy. Dẫu sao thì chính bọn họ là người nhờ Lý Nhược Thủy dẫn đường, vậy mà lại không cẩn thận để xảy ra sơ suất nên đâm ra cũng cảm thấy bản thân có phần trách nhiệm. Bầu không khí trong xe chẳng hề nặng nề, ngoài Lộ Chi Dao đang ngủ như thường lệ ra thì Lý Nhược Thủy cũng đang thoải mái nhìn mưa xuân lất phất ngoài cửa sổ, quên sạch chuyện hôm mình bị trúng độc, bi thương đau lòng đến nỗi khóc sưng hết cả mắt. Lục Phi Nguyệt vỗ nhẹ vai cô, vẻ mặt khá nghiêm túc: “Em yên tâm, ở Thương Châu có Hỏa Dịch Thảo, độc trên người em sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-dang-no-ba-luong-vang/5241880/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.