Thừa Phong thường ngày như chú chim nhỏ, thích líu lo không ngừng bên tai anh nhưng từ cửa công viên đi ra đến xe lại không hé miệng nói một chữ. Bé con này nếu không vui sẽ lập tức lẩm bẩm không ngừng, nếu vui vẻ sẽ cười hì hì nói lần sau lại tới.
Trác Thừa Nghiêm thắt dây an toàn cho y, nhìn em trai trong chốc lát, y vẫn im lặng nhìn phía trước, đồng tử không động. Trác Thừa Nghiêm đưa tay sờ trán y, không có nóng.
"Làm sao vậy?" Anh xưa nay không thích đoán mò, hai tay xoa xoa má y, hỏi.
Như người bị đánh thức khỏi ảo mộng, hai mắt Thừa Phong lại sáng ngời như lúc bình thường, y chớp mắt nhìn anh trai, có phần thắc mắc: "A? Anh ơi sao anh mua nước về nhanh thế? Hả? Sao lại lên xe rồi?"
"Em uống nước xong rồi, chơi xong rồi. Về nhà."
Thừa Phong mờ mịt gật đầu, cũng cảm thấy thật kỳ quái, rõ ràng chơi thêm một lần xe điện nữa sẽ được tặng bóng bay, nếu đã chơi xong thì bóng bay đâu, người lại chẳng có mồ hôi, nước anh trai mua y vẫn thấy nó nằm yên trong hộp xe phía trước, còn chưa mở nắp. Còn người đàn ông kia.....
"Thiếu gia!!!"
Tiếng hét Tử Hàm cắt ngang dòng suy nghĩ của y, cậu đứng trước mặt Thừa Phong, tay huơ huơ qua lại gọi liền mấy tiếng y cũng chẳng nghe, ngồi bất động như tượng đá.
"A?" Thừa Phong hoàn hồn nhìn cậu, ánh mắt vẫn còn vẻ mờ mịt.
"Thiếu gia, người có phải còn chưa khỏe không? Khi nãy ta gọi liền mấy tiếng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-chieu/1097302/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.