Mấy huynh đệ đang chơi với ch.ó trắng lập tức chạy ùa tới: "Ngũ thúc!"
"Ngũ thúc, thúc về rồi!"
"Ngũ thúc, cuối cùng thúc cũng về! Ngày mai có dê nướng nguyên con ăn rồi!"
...
Nhược Sơn một tay bế Nhược Huyên, tay kia lần lượt xoa đầu mấy đứa cháu trai, cười nói: "Ngũ thúc mang thịt bò khô về cho mấy đứa đây, có chăm chỉ đọc sách không đấy?"
Mấy đứa trẻ nhao nhao kể công:
"Có ạ, phu t.ử còn khen cháu hiểu biết Tứ thư Ngũ kinh thấu đáo!"
"Phu t.ử khen cháu viết văn hay!"
"Phu t.ử khen cháu tính toán nhanh!"
...
Nhược Sơn đặt Huyên Bảo xuống đất, cởi tay nải, lấy ra một gói giấy dầu bọc miếng thịt bò khô.
Chỉ có một miếng hình vuông, to cỡ hai bàn tay người lớn ghép lại.
Triều đại này trâu dùng để cày ruộng, ngựa dùng để đ.á.n.h giặc, nên trâu và ngựa đều không được g.i.ế.c mổ. Chỉ có trâu ngựa già yếu, bệnh c.h.ế.t mới được phép g.i.ế.c thịt. Vì vậy thịt bò vô cùng hiếm.
Nhược Huyên chưa từng ăn, mấy đứa trẻ cũng chưa từng ăn, đều hau háu nhìn.
Nhược Sơn xé miếng thịt bò khô làm hai nửa, nửa nhỏ hơn đưa cho Huyên Bảo, nửa to hơn hắn lại xé thành bốn miếng chia cho mấy huynh đệ.
Mấy huynh đệ nhận phần nhỏ của mình, còn hỏi Nhược Huyên có đủ không, không đủ thì họ xé thêm phần mình cho muội muội.
"Đủ rồi ạ! Các ca ca tự ăn đi." Nàng một mình được chia hẳn một phần ba cơ mà.
Nghe vậy mấy huynh đệ mới vui vẻ l.i.ế.m miếng thịt bò khô trong tay, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/5019564/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.