Lại nói bé gái kia mơ thấy có lũ lụt trước, giúp rất nhiều bá tánh tránh được tai họa. Chuyện này thực ra hắn không tin, dù sao Khuyết nhi biết xem thiên văn, hắn nghĩ là Khuyết nhi phát hiện ra, nói cho bé gái kia rồi bị người có tâm lợi dụng.
Nhưng Trương Chính Lương nói rất rõ ràng, điều này chứng tỏ chuyện lũ lụt nhất định là công lao của bé gái kia, dù sao cho Trương Chính Lương một trăm lá gan cũng không dám giúp một bé gái cướp công của Khuyết nhi.
"Hoàng thượng, Thái hậu nương nương gửi thư khẩn tám trăm dặm." Lúc này một tiểu thái giám bước nhanh vào.
Thư khẩn tám trăm dặm? Trong lòng Hoàng thượng thót một cái: "Trình lên đây."
Rất nhanh, bức thư khẩn tám trăm dặm đã được đưa tới tay Hoàng thượng.
Hoàng thượng mở ra xem nội dung trong thư, tấm tắc khen ngợi: "Diệu! Tuyệt diệu!"
Loại kỹ thuật in ấn khéo léo này thế mà lại do một bé gái ba tuổi nghĩ ra, Hoàng thượng có chút hiểu vì sao Khuyết nhi lại chịu nói chuyện với con bé.
Dù sao trong đám trẻ con cùng trang lứa, không đứa nào thông minh bằng Khuyết nhi.
Khi Khuyết nhi nhìn người khác, trong đôi mắt xinh đẹp mà lạnh lùng kia, bên trái viết chữ "ngu", bên phải viết chữ "xuẩn". Ánh mắt đó như muốn nói: hạng người ngu xuẩn như thế cũng xứng nói chuyện với ta? "Tiểu Đức Tử, giao tờ giấy này cho Công Bộ, bảo bọn họ mau chóng làm ra xem sao."
Hắn muốn xem kỹ thuật in chữ rời này có thực sự khả thi hay không rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/4914796/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.