Trưởng thôn vui vẻ nói: “Lần này có thể săn thành công hai con lợn rừng, công lớn nhất thuộc về Nhược Thủy, là cậu ấy b.ắ.n trúng chân sau lợn rừng, lợn rừng chạy không nhanh, chúng ta mới có thể săn được. Hai con lợn rừng này, chia nửa con cho nhà họ Nhược, mọi người có ý kiến gì không?”
Trưởng thôn làm việc trước nay công bằng, ai góp sức nhiều thì được chia nhiều, do đó tuy nhà họ Nhược đã có ba con lợn rừng, ông vẫn đề nghị chia nửa con cho nhà họ Nhược. Những người dân làng lên núi đ.á.n.h lợn rừng nghe xong đều nói: “Không có ý kiến, trưởng thôn chia rất đúng!” “Cứ chia như thế đi! Nhược Thủy góp sức nhiều, không có cậu ấy thì lợn rừng này khó mà đ.á.n.h được.” “Đúng vậy, không có Nhược Thủy, lợn rừng này khó đ.á.n.h lắm! Tôi không có ý kiến, cứ chia như vậy đi!”
Đa số người trong thôn đều chất phác thiện lương, đặc biệt là mấy hộ cùng lên núi đ.á.n.h lợn rừng, họ nghe thấy vợ trưởng thôn kêu to, là thật lòng ra giúp đỡ cứu người, không nghĩ nhiều như vậy.
Lôi bà t.ử xua tay: “Trưởng thôn, hai con lợn này nhà tôi không chia đâu, hai con này mọi người chia nhau đi! Nửa con lợn kia coi như nhà tôi góp ra để mọi người làm bữa cơm thịt lợn liên hoan, cảm ơn mọi người đã ra tay giúp đỡ, mấy năm nay nhờ mọi người chiếu cố nhà họ Nhược nhiều!”
Nhà họ Nhược là hộ ngoại lai đến thôn Hy Thủy muộn nhất, nhưng bao năm qua dân làng đều không bài xích nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/4906776/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.